Một hành trình bắt đầu vì đam mê, trong lặng lẽ. Và…
Không ai dạy tôi bắt đầu từ đâu.
… nhưng tôi đã không đứng dậy rời đi.
🌙 Người thanh niên năm 1998 và chiếc máy Pentium III - Windows 98
Có những nỗi sợ – nếu đi cùng mình đủ lâu – sẽ hóa thành động lực.
Nhưng cũng có những giấc mơ… hình thành từ rất lâu trước khi ta có cơ hội chạm vào chúng.
Thập niên 90, tôi gặp công nghệ lần đầu —
không phải ở cửa hàng máy tính,
mà trong một phòng làm việc của cơ quan nhà nước.
Thời đó đâu có tiệm net, đâu có showroom để xem máy.
Một màn hình đen.
Chữ trắng.
DOS. Norton Commander.
Con trỏ nhấp nháy như đang hé cho tôi một bí mật của thế giới.
Lúc đó tôi chỉ đứng nhìn từ xa.
Không dám chạm.
Không hiểu gì những dòng tiếng Anh trên màn hình.
Không biết cái ngôn ngữ nhấp nháy ấy đang yêu cầu mình bấm vào đó cái gì.
Nhưng trong lòng thì… bị hút vào một cách khó giải thích.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết:
Muốn bước vào cái “thế giới nhấp nháy” này — tôi phải học tiếng Anh trước.
Lần thứ hai tôi thấy máy tính là Windows 95.
Màn hình sáng.
Cửa sổ xanh.
Trang Word trắng tinh với con trỏ gõ nhẹ như thở.
Và biểu tượng cây bút lông vũ cắm trong bình mực ở cuối trang…
đẹp đến mức tôi đứng nhìn rất lâu không rời mắt.
Tôi không hiểu vì sao, nhưng tôi mê.
Mê một cách bản năng.
Và niềm mong ước được ngồi vào đặt tay lên bàn phím càng nung nấu.
Từ khoảnh khắc ấy, giấc mơ đã thành hình:
Một ngày nào đó — mình sẽ có một chiếc máy của riêng mình.
Nhưng thời đó, không ai biết để chỉ.
Không có thầy.
Không có bạn cùng học.
Không diễn đàn.
Không YouTube.
Không ai nói: “bắt đầu từ đây là đúng”.
Chỉ có trực giác mách rằng:
Muốn hiểu công nghệ → phải học tiếng Anh.
Rồi...
Tôi đã mất ngủ nhiều đêm vì cảm giác nôn nao ở trong lòng khi...
... cái ngày mong đợi suốt nhiều năm cũng đến.
Chiếc Pentium III mà tôi gom góp mãi mới đủ tiền mua…
Windows 98
Màn hình sáng lên…
Âm thanh khởi động.
Giao diện cửa sổ.
mọi thứ...giống như giấc mơ vừa mở cửa cho mình bước vào.
Nhưng đi kèm giấc mơ là một nỗi sợ rất thật.
Chiếc PC đó… giá trị ngang bằng một miếng đất nền thời ấy.
Một đứa con nhà nghèo như tôi biết rõ:
nếu nó hư — là hết. Không có tiền sửa.
Và cũng không còn đường nào để học nữa.
Thời đó, cước online 1.200 đồng/phút.
Một chỉ vàng chỉ vài trăm ngàn.
Vài phút kết nối… bằng cả bữa cơm gia đình.
Nhưng tôi vẫn học.
Nhịn ăn để có kiến thức.
Nhịn ngủ để tải dữ liệu.
Không sách vở.
Không ai chỉ dẫn.
Không một tấm bản đồ.
Chỉ có tôi - một mình - cùng chiếc máy tính và chiếc modem Dial-up réo lên “tít… tút… tít…”
trước mỗi lần kết nối.
Chỉ một mình trước biển kiến thức nhân loại mà không biết bắt đầu từ đâu.
Cảm giác ấy...
ngơ ngác.
lạc lõng.
cô độc.
Và rồi có cái đêm định mệnh đó đến.
...
Máy đang chạy thì treo.
Màn hình đứng yên như đóng băng.
Tôi không biết làm gì.
Tôi đưa tay lên nút reset.
Tay run đến mức phải dùng tay kia giữ lại.
Khi ấy...
tôi ước có ai đó để hỏi:
“Giờ phải làm gì?”
Nhưng không có ai!
Không một người nào biết về máy tính để tôi dựa vào.
Chỉ có tôi và chiếc PC treo cứng,
cùng nỗi sợ nguyên thủy:
"Nếu nó hư… không có tiền sửa. Sẽ mất tất cả!"
Tôi hít một hơi.
Bấm reset.
Màn hình sáng lại.
Một tia sáng mỏng thôi,
nhưng cứu cả tuổi trẻ của tôi.
Đến giờ tôi vẫn nhớ cảm giác đó trong lồng ngực.
Cũng chính trong đêm đó,
tôi nhận ra một điều mà rất lâu sau này tôi mới gọi đúng tên:
Nỗi sợ – nếu đi cùng mình đủ lâu – sẽ hóa thành động lực.
Tôi không còn học vì sợ nữa.
Tôi học để đủ mạnh.
Để không bao giờ phụ thuộc vào sự may rủi của một chiếc máy.
Để không phải run rẩy trước một nút reset nào nữa.
Tôi yêu công nghệ từ rất sớm —
không phải vì sự hào nhoáng của nó.
mà vì cái cảm giác kỳ lạ mỗi khi giải được một lỗi,
khi hiểu được một cơ chế,
mở thêm một ổ khóa của thế giới này.
Và rồi từng chút, từng chút một…
tôi chưa từng ngoảnh lại để biết rằng,
mình đã đi cùng niềm đam mề của mình nhiều năm như thế!
Cho đến bây giờ,
khi nghe tiếng ổ đĩa rè nhẹ,
đôi lúc tim tôi vẫn giật một nhịp.
Nhưng tôi mỉm cười.
Vì chàng trai năm 1998,
đứng run run trước nút reset,
đã đi xa hơn rất nhiều so với nơi cậu bắt đầu.
Và tôi biết ơn nỗi sợ năm ấy.
Nó không kéo tôi lại —
nó chỉ đổi hình…
hóa thành đôi cánh đưa tôi đến hôm nay.
Tôi đã từng run tay trước một lỗi máy tính,
đã từng sợ đến nghẹn trong căn phòng nhỏ khi chiếc Windows đóng băng trước mặt,
đã từng ước có ai đứng cạnh để chỉ cho mình một điều thật đơn giản:
“Giờ phải làm gì?”
Ngày ấy...
Không có ai để hỏi.
Chỉ có một cậu thanh niên nghèo và giấc mơ duy nhất của mình —
cùng một nỗi sợ rất thật rằng: nếu máy hư, mọi thứ sẽ chấm hết!
Hôm nay, tôi ở đây.
Ở đúng nơi mà tôi đã từng mong có người đứng cạnh.
Để bạn — khi bước vào thế giới công nghệ, AI, hay bất kỳ điều mới mẻ nào —
không bao giờ phải mang những cảm giác ấy một mình nữa.
— Một hồi ức nhỏ của Founder t2tDigital, năm 1998.
— Trang con thuộc mục Giới thiệu của t2tDigital.
